Home Những bài văn hay lớp 8 Kể lại những ngày kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

Kể lại những ngày kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

by Văn mẫu học sinh

Kể lại những ngày kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

Bài làm

Mỗi khi thu về gửi cho nắng vàng mùa hoa cúc, bầu trời lại được khoác bộ áo mới trong xanh hơn, quang đãng hơn cùng với những đám mấy bàng bạc lãng đãng trôi trên nền trời trong vắt. Mọi thứ xung quanh tôi cứ thế, cứ dịu ngọt, nhẹ nhàng, cứ khiến cho người ta khó quên đến vậy, tựa như những nốt nhạc trong một khúc tình ca. Không gian quen thuộc ấy luôn làm tôi nhớ về ngày đầu tiên đi học, khơi gợi trong tôi những kỉ niệm êm dịu mà thiết tha, những rung động trong sáng mà quá đỗi chân thành và sâu sắc trong cái ngày thơ ấu ấy.

Tôi vẫn nhớ như in, buổi sáng hôm ấy, một buổi sáng trong trẻo, tiết trời êm mát dễ chịu. Sau khi tất bật chuẩn bị buổi sáng cho cả nhà xong, mẹ lại hối hả sửa soạn để đưa tôi đi học. Trên suốt con đường đến trường, tôi hầu như chẳng nói gì với mẹ. Mải mê ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, tôi ngạc nhiên nhận thấy thứ gì cũng thay đổi. Hàng cây bên đường hôm nay dường như cao hơn, oai phong hơn, những tán lá vỗn đã xanh nay lại thêm mơn mởn, như vui chung niềm vui tựu trường. Thi thoảng những cành cây lại đung đưa trong gió y hệt những cánh tay vẫy chào tôi bước vào lớp Một. Vòm trời trong vắt, điểm xuyết những tia nắng nhẹ trôi qua kẽ lá, thắm nhẹ lên vai và làm tươi thêm nụ cười trên môi tôi khiến cho cảm giác háo hức đang nảy nở trong tôi càng tăng gấp bội.

Bước đến bên cái cổng trường to lớn sơn màu trắng sừng sững oai phong như ông vệ thần gác cửa, đập vào mắt tôi là cái bảng rất to song viết gì tôi không hiểu. Tôi níu áo mẹ, ngây ngô hỏi điều mình thắc mắc, để rồi mẹ nhìn tôi mỉm cười đầy âu yếm : “Đó là dòng chữ “Chào mừng năm học mới” đấy con”. Vừa ngạc nhiên, vừa thích thú, tôi nhìn thật kĩ lại tấm bảng, miệng lẩm nhẩm nhắc lại câu mẹ vừa nói, bất giác nắm chặt hơn quyển sách trong tay.

Vào sân trường, tôi như lạc vào một thế giới mới. Quang cảnh trước mắt tôi dày đặc cả người, áo quần ai cũng gọn gàng, sạch sẽ; khuôn mặt ai cũng vui tươi sáng sủa. Xung quanh tôi có những anh chị lớp trên đang vui vẻ cười nói. Niềm vui sau những tháng hè xa cách nay lại được gặp bạn bè thể hiện rõ trên khuôn mặt rạng rỡ của họ. Tâm trạng bỡ ngỡ, ngập ngừng của tôi như lạc loài so với những khuôn mặt ấy. Ở phía trước, có những cô cậu học trò trạc tuổi tôi, rụt rè nép bên người thân, dè dặt đi từng bước nhỏ. Tôi chắc họ cũng như tôi, cũng thầm vụng ao ước như những anh chị ấy, được biết lớp, biết thầy để không còn ngập ngừng, lo sợ trong cảnh lạ.

Tiếng trống trường hối hả vang lên cũng là lúc các anh chị lớp trên sải bước đi vào lớp, còn trên sân trường những cậu nhóc, cô nhóc lúng túng không biết phải làm gì. Tôi chợt cảm thấy mình chơ vơ, nhưng rồi lại yên tâm vì bên cạnh tôi đã có mẹ. Mẹ dịu dàng nắm lấy tay tôi, dắt tôi đến gặp cô giáo. Cô mặc bộ áo dài truyền thống trông rất đẹp, cái đẹp giản dị và dịu dàng của người phụ nữ Việt Nam. Lắng nghe cuộc trò chuyện của mẹ và cô giáo, tôi nhận ra giọng cô rất nhẹ nhàng mà ấm áp. Cô dịu dàng xoa đầu tôi, đưa tôi vào lớp. Quanh tôi, các bạn đều e sợ, rụt rè và cả lo lắng vì phải xa người thân, chẳng ai nói với ai lời nào. Ở cánh cửa lớp, có bạn còn òa lên nức nở khiến các bạn khác cũng muốn khóc theo làm cho cô phải đến dỗ dành. Ngồi trong lớp học, tôi lo âu ngoái lại cửa sổ và khi thấy ánh mắt mẹ dõi theo tôi đầy cảm động và tự hào, mọi cảm giác sợ hãi trong lòng tôi dần tan biến. Tôi nhìn quanh lớp học, nhìn lên cái bảng đen, cái bức tranh Bác Hồ treo trên tường, cái bàn của cô giáo, thứ gì cũng đều hay ho và mới lạ đối với tôi. Tôi lại nhìn sang người bạn ngồi bên cạnh, một người bạn tôi chưa quen nhưng không hề xa lạ, bởi vì người bạn đó sẽ đồng hành cùng tôi trên con đường tri thức sắp phải trải qua. Tiếng cô giáo giảng bài lại vang lên trầm ấm, dìu dắt tôi bước vào một thế giới mới, nơi tương lai rộng mở đang chờ đón tôi.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật cái Tí trong tắt đèn

Những ấn tượng khắc sâu mãi trong lòng một con người về cái ngày “hôm nay tôi đi học” ấy đã nhẹ nhàng, cẩn thận mà hết sức tự nhiên ghi vào lòng tôi như vậy, vương vấn trong lòng tôi một thời thơ ấu trong sáng với những kỉ niệm ngây thơ về mùa thu khai trường đầu tiên. Càng nhớ, tôi lại càng cảm thấy biết ơn vì mình đã được sống trên một đất nước hòa bình, không phải nghe tiếng bom rơi đạn nổ, hàng ngày được cắp sáng đến trường. Tôi thấy mình hạnh phúc biết bao khi so với những em bé ở đất nước Sy-ria đang phải ngày đêm sống trong sợ hãi, nơi mà chiến tranh trở nên quá mức bình thường, nơi mạng sống con người trở nên quá rẻ mạt, và mơ ước của các em chỉ là được sống trong hòa bình chứ chưa dám nói đến chuyện đi học. Bởi vậy, những kỉ niệm ngày khai trường đối với tôi không chỉ đánh dấu sự kiện quan trọng trong cuộc đời mà còn nhắc nhở cho tôi biết tôi may mắn ra sao. Để đền đáp sự may mắn và hạnh phúc mà bản thân được hưởng, tôi thầm hứa sẽ học thật giỏi, rèn luyện thật tốt về mọi mặt để thành người công dân có ích cho xã hội và cùng mọi người chung tay xây dựng một thế giới mới tốt đẹp hơn, để cho tất cả trẻ em đều được tung tăng cắp sách đến trường và cảm nhận được dư vị ngọt ngào về những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học giống như tôi.

Xem thêm:  Hãy tả một dòng sông quê em

Có thể bạn quan tâm

Leave a Comment