Phân tích bài thơ Đồng chí để thấy được vẻ đẹp của tình đồng chí đồng đội

Phân tích bài thơ Đồng chí để thấy được vẻ đẹp của tình đồng chí đồng đội

Bài thơ Đồng chí đã xây dựng thành công hình tượng những người lính yêu nước với tinh thần kiên cường, bất khuất trong cuộc đấu tranh chống thực dân Pháp, đồng thời thể hiện chân thực tình cảm thiêng liêng, gắn bó – tình đồng đội, đồng chí. Em hãy phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu để thấy được vẻ đẹp của tình đồng chí này.

I. Dàn ý chi tiết cho đề phân tích bài thơ Đồng chí

1.

Hướng dẫn

Mở bài

Giới thiệu bài thơ Đồng chí và tác giả Chính Hữu: Tác giả Chính Hữu đã đóng góp một phần không nhỏ trong phong trào thơ ca yêu nước chống Pháp

2. Thân bài

  • Hình ảnh người chiến sĩ từ xa lạ bỗng trở thành thân thiết:Khi họ có cùng chung một nhiệm vụ, chung một mục đích và lí tưởng cách mạng
  • Hình ảnh các chiến sĩ sát cánh cùng nhau trong chiến đấu: Khi họ có cùng chung một nhiệm vụ, chung một mục đích và lí tưởng cách mạng
  • Quyết tâm bỏ lại làng quê, ruộng đồng và xa rời người thân để làm nhiệm vụ: Các anh ra đi đầy quyết tâm, bỏ lại tất cả, chỉ quan tâm đến việc bảo vệ hòa bình đất nước
  • Tinh thần lạc quan và luôn sẵn sàng chiến đấu của những người chiến sĩ: các anh vẫn luôn nở nụ cười lạc quan, vững chãi và kiên cường

3. Kết bài

 Ý nghĩa bài thơ: Bài thơ “Đồng chí” đã tái hiện lại cuộc chiến tranh đầy đau thương, gian khổ và mất mát một cách chân thực nhất

II. Bài tham khảo

Tác giả Chính Hữu đã đóng góp một phần không nhỏ trong phong trào thơ ca yêu nước chống Pháp. Các bài thơ của ông chân thực, giản dị mà sâu lắng, vừa là một trang sử hào hùng lại vừa như một khúc ca trầm lắng đi sâu vào lòng người. Bài thơ “Đồng chí” được ra đời năm 1948 đã kể về tình đồng chí rất giản dị mà sâu đậm, vượt lên trên mọi gian khổ của những người chiến sĩ cách mạng khi ấy.

Mở đầu bài thơ tác giả đã vẽ nên hình ảnh người chiến sĩ cụ Hồ giản dị, mộc mạc mà giàu tình cảm, từ mọi miền tổ quốc các anh về tụ họp, có chung kẻ thù, chí hướng và lòng yêu nước, thế là từ những con người xa lạ, bỗng chốc lại trở thành thân thiết:

“Quê hương anh nước mặn đồng chua…

Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau.”

Một bên là miền quê gần biển, nước mặn đồng chua như chẳng có hoa màu gì mọc được nên nghèo nàn. Còn một bên lại là đất cằn cỗi, sỏi đá cũng chẳng có gì khấm khá hơn, tất cả đều là cuộc sống khó khăn, nghèo nàn, đó chính là điểm tương đồng, cầu nối để những người chiến sĩ đứng sát lại gần nhau hơn. Khi họ có cùng chung một nhiệm vụ, chung một mục đích và lí tưởng cách mạng, họ đã khoác lên mình khẩu súng của tự do và vũ khí của lòng bất khuất kiên cường:

“Súng bên súng đầu sát bên đầu

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ

Đồng chí”

Hình ảnh hai người lính cầm chắc tay súng, đứng sát bên nhau và nhìn vào trong đêm tối. Họ đang giữ nhiệm vụ hết sức nguy hiểm nhưng họ vẫn hiên ngang, sát cánh bên nhau đối mặt với khó khăn, cùng nhau chia sẻ chút ngọt bùi và ấm áp trong đêm giá buốt “đêm rét chung chăn”, từ “Đồng chí” nghe thật thân thiết và gần gũi, chẳng có từ nào có thể diễn tả tốt hơn. Các anh cũng chỉ là những người nông dân quê nghèo, quanh năm cần cù với ruộng đồng nhưng khi nước nhà lâm nguy, các anh đã ra đi vì Tổ quốc, bỏ lại quê hương, gửi lại nhà cửa, ruộng đồng:

“Ruộng nương anh gửi bạn thân cày…

Giếng nước gốc đa, nhớ người ra lính.”

Đoạn thơ thể hiện tình yêu quê hương, làng xóm thân thương, và cả những người thân yêu luôn dõi theo các anh. Các anh ra đi đầy quyết tâm, bỏ lại tất cả, chỉ quan tâm đến việc bảo vệ hòa bình đất nước, các anh chấp nhận rời xa cuộc sống bình yên, bình dị mỗi ngày mà không hề đắn đo, do dự. Tuy nhiên khi trong chiến trận trái tim các anh vẫn luôn hướng về quê nhà, và ở nơi ấy, những thứ vô tri vô giác cũng biết thương biết nhớ các anh “giếng nước”, “gốc đa”. Sự mong mỏi, chờ đợi của mẹ già, vợ hiền, con thơ chính là niềm quyết tâm chiến đấu, niềm hi vọng đến ngày trở vê khi đất nước đã bình yên. Trong cuộc chiến tranh khốc liệt ấy các anh đã phải trải qua biết bao khó khăn, gian khổ và hiểm nguy. Có biết bao người chiến sĩ đã ngã xuống, hi sinh xương máu để cho những người đồng đội thay họ tiếp tục chiến đấu, dù có phải hi sinh, đối mặt với cái chết nhưng tinh thần các anh vẫn luôn lạc quan:

“Anh với tôi biết từng cơn ớn lanh,…

Thương nhau tay nắm lấy bàn tay.”

Trong hoàn cảnh đối mặt và chung sống nơi rừng thiêng nước độc bủa vây, khó khăn thiếu thốn đủ điều, “Áo anh rách vai, quần tôi có vài mảnh vá”, “chân không giày” các anh vẫn luôn nở nụ cười lạc quan, vững chãi và kiên cường. Hình ảnh đó thật giản dị những đẹp sáng vô cùng “miệng cười buốt giá”, nụ cười ấy đã xua tan đi tất cả những gian khổ, hiểm nguy, đó là lời động viên để tiếp tục sống và chiến đấu, bởi vẫn còn rất nhiều thách thức và khó khăn đang chờ “Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới”. Hình ảnh “Đầu súng trăng treo” thể hiện tinh thần luôn sẵn sàng chiến đấu, nòng súng giương cao sẽ đương đầu với kẻ thù bất cứ lúc nào.

Bài thơ “Đồng chí” đã tái hiện lại cuộc chiến tranh đầy đau thương, gian khổ và mất mát một cách chân thực nhất, thông qua đó đã tuyên dương và ca ngợi tinh thần sắt đá, lòng quyết tâm và ý chí sôi sục, sự sẻ chia và chung vai của những người đồng chí đồng đội.

Đánh giá bài viết



DMCA.com Protection Status