Home Những bài văn hay lớp 7 [Văn mẫu học sinh] Kể lại sự việc em lỡ gây ra khiến bố mẹ buồn phiền

[Văn mẫu học sinh] Kể lại sự việc em lỡ gây ra khiến bố mẹ buồn phiền

by Huyền Trang

[Văn mẫu học sinh] Kể lại sự việc em lỡ gây ra khiến bố mẹ buồn phiền

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

Dẫn dắt, kể về sự việc mà em đã gây ra.

2. Thân bài

Kể chi tiết về sự việc mà em đã gây ra:

  • Sự việc đó là gì? (lấy tiền của bố mẹ, đổ lỗi cho anh trai)
  • Diễn ra trong hoàn cảnh nào?
  • Vì sao lại có lỗi lầm ấy ( Vì sợ bị mắng nên nói dối bố mẹ)
  • Tâm trạng của em thế nào?

+ Lo lắng, sợ hãi

+ Cảm thấy có lỗi

  • Tâm trạng của bố mẹ ra sao?

 +Buồn thế nào? Thất vọng ra sao?

3. Kết bài

  • Nêu cảm nghĩ về lỗi lầm ấy.
  • Hứa lần sau sẽ không tái phạm.

[Văn mẫu học sinh] Kể lại sự việc em lỡ gây ra khiến bố mẹ buồn phiền

Kể lại sự việc em lỡ gây ra khiến bố mẹ buồn phiền

Bài làm tham khảo

Trong mỗi chúng ta, chắc hẳn ai cũng đã từng có những lỗi lầm mà cả đời này cũng không thể quên được, và tôi cũng vậy. Mỗi khi nhớ đến việc làm đó, tôi lại cảm thấy xấu hổ và tự hứa với bản thân mình rằng sẽ cố gắng không để bố mẹ phải buồn phiền khi nghĩ về mình nữa.

Tôi là con út trong gia đình nên rất được cưng chiều. Tôi còn có một người anh trai, từ bé tính cách chúng tôi đã chẳng giống nhau và thường hay bị đem ra so sánh. Anh trai tôi thì hiếu động, nghịch ngợm còn tôi thì từ bé đã là đứa con cưng, ngoan hiền của bố mẹ. Trái hẳn với anh trai, tôi chưa từng làm gì khiến bố mẹ phải phiền lòng từ thành tích học tập cho đến việc tôi ăn ở ra sao chưa bao giờ là mối bận tâm của cha mẹ.

Xem thêm:  Tả khu vui chơi công viên vườn thú Thủ Lệ

Trước giờ mọi lời tôi nói đều  được bố mẹ đặt lòng tin tuyệt đối. Cứ nghĩ danh hiệu con ngoan trò giỏi ấy sẽ theo tôi đến suốt đời cho đến một ngày, tôi mắc phải một lỗi lầm mà luôn khiến tôi xấu hổ và dằn vặt mỗi khi nghĩ đến.

Tôi vẫn nhớ ngày hôm ấy, một buổi sáng trong lành như mọi ngày. Bên ngoài tiếng chim ríu rít gọi nhau và nắng thì bắt đầu chiếu vào khung cửa sổ. Hôm ấy là chủ nhật, bố mẹ tôi đã sang ngoại từ sáng sớm để chuẩn bị đồ cho ngày hôm sau làm giỗ. Sau khi ăn sáng, tôi chạy ra ngoài chơi cùng đám bạn. Hôm ấy chúng tôi chơi biết bao trò chơi thú vị, nào là đồ hàng, nào là bịt mắt bắt dê… Khi về đến nhà tôi phát hiện ra chiếc vòng tay mà mẹ mua cho tôi bị mất từ lúc nào mà tôi không hay. Tôi cuống quýt lục tìm trong trí nhớ những nơi mà tôi đã đi để tìm. Nhưng tìm mãi… tìm mãi mà vẫn không thấy đâu. Vì sợ bị mắng nên tôi đã về nhà lén vào phòng bố mẹ. Ngay tại thời điểm ấy tôi đã làm một việc mà nó như vết nhơ của tôi cho đến tận sau này: lấy tiền của bố mẹ. Tôi cầm số tiền ấy ra cử hàng mua một chiếc vòng y chang vậy rồi an tâm bước về nhà.

Xem thêm:  Suy nghĩ của em về lời ăn tiếng nói của một học sinh thanh lịch

Buổi trưa hôm ấy, mẹ hỏi bố tôi “Anh có thấy tiền em để trên bàn không ?”. Tôi hoảng hốt, nhưng vẫn cứ thản nhiên bước vào như không có chuyện gì xảy ra. Khi mẹ hỏi, tôi liền nói: “Con không biết mẹ mất tiền, con không lấy vì từ sáng tới giờ, con đi chơi với bạn. À hình như lúc con đi, con thấy anh đang ngồi xem phim đấy, có khi anh lấy rồi cũng nên”.Phần vì sự tin tưởng đối với tôi, phần vì nghĩ về tính cách nghịch ngợm của anh trai mà ánh mắt của mẹ đổ dồn lên người anh tôi, mặc sức anh có giải thích ra sao nhưng mẹ vẫn không tin.Tôi thoát tội một cách nhẹ nhàng. Lúc ấy tôi vừa sợ lại vừa thấy ghét bản thân vô cùng. Thật hèn nhát!Tôi đã làm sai mà còn đổ lỗi cho người khác, người đó lại chính là người anh yêu quý nhất của mình nữa.

Cả buổi trưa hôm ấy tôi cứ trằn trọc không sao ngủ được, phần vì sợ, phần vì thấy có lỗi. Rồi đột nhiên bố bước vào phòng tôi, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi rồi nói “Con gái của bố không ngủ trưa à?”. Câu nói của bố như vết dao cắt vào lòng tôi. Thật áy náy và xấu hổ với sự quan tâm của bố biết mấy. Tôi giật thót mình khi bố nói: “con gái à, hôm nay con đã làm một việc khiến bố mẹ hết sức buồn. Con đã làm sai mà còn không dám nhận lỗi lại đi đổ hết trách nhiệm lên anh như thế. Hàng ngày bố mẹ dạy con thế nào? Nếu không phải vì bác Hoa chủ cửa hàng nói cho bố mẹ biết con cầm một số tiền lớn đi mua vòng tay thì chắc bố mẹ vẫn trách oan anh con rồi”. Tôi ôm chầm lấy bố vừa khóc vừa nói: “Con xin lỗi bố mẹ, con biết lỗi rồi, bố mẹ tha lỗi cho con.” Bố chỉ nhẹ nhàng xoa đầu tôi và nói: “Biết sai thì phải sửa. Lần sau con không được phép tái phạm nữa”. Mãi đến sau này tôi mới hiểu cái xoa đầu ấy là sự tha thứ và cũng là cái xoa đầu chất chứa đầy nỗi buồn và thất vọng.

Xem thêm:  Phân tích chân dung Thúy Kiều trong đoạn trích Chị em Thúy Kiều

Thời gian cứ thế trôi đi, cứ ngỡ dòng chảy của thời gian sẽ cuốn trôi mọi thứ vào trong dĩ vãng. Nhưng không, lỗi lầm ấy cứ khắc sâu trong tâm trí tôi cho đến tận bây giờ như để nhắc nhở tôi phải sống sao cho thật tốt, không được phụ lại sự yêu thương và bao dung của bố mẹ.

Phan Thị Huyền Trang

Có thể bạn quan tâm

Leave a Comment