[Văn mẫu học sinh] Kể về một kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường

[Văn mẫu học sinh] Kể về một kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường

[Văn mẫu học sinh] Kể về một kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

Trong cuộc đời mỗi người, ai lại không giữ riêng cho mình những kỉ niệm đẹp.Những kỉ niệm ấy vừa thôi thúc con người ta phấn đấu lại vừa là hành trang đưa ta bước vào đời. Trong đó kí ức về ngày khai trường, về những cảm xúc bồi hồi, lo lắng , đặc biệt là kỉ niệm với “Người mẹ thứ hai” là những cảm xúc thiêng liêng nhất luôn thường trực trong tâm trí tôi.

2. Thân bài

* Cảm xúc trước khi đến trường

-Bồi hồi

-Lo sợ

– Đã đi ngủ sớm nhưng không ngủ được vì nghĩ đến ngày mai sẽ ra sao?

* Ngày đầu tiên đến trường

-Trên đường đi

+ Mẹ dắt tay tôi đi học với tất cả sự háo hức vào niềm vui. Tôi chưa bao giờ cảm nhận được bàn tay đầy  vết chai sần của mẹ lại ấm áp đến vậy

+ Vẫn con đường quen thuộc ấy nhưng sao nay bỗng nhiên lạ lẫm

-Khi đến trường

+Đứng trước cổng trường: cổng trường to lớn, hàng cây thật đẹp, bảng tên trường rất to và nghe sao thật hay… tôi như bị choáng ngợp.

+Mẹ dắt tôi vào trường, còn tôi trong lòng xiết bao hồi hộp, lo lắng

+ Bước vào sân trường: sàn trường thật rộng lớn, từng dãy phòng họ khang trang, đẹp đẽ khiển tôi thật thích thú.

+Xếp hàng: mẹ buông tay tôi và bảo tôi vào xếp hàng với các bạn theo sự điều động của nhà trường.

-> Cảm xúc cùa tôi lúc này mắt rơm rớm nước mắt vì lo sự mẹ sẽ bỏ mình

-Sau đó cô giáo xuất hiện, xoa đầu và an ủi tôi

+ Bàn tay cô dịu dàng

+ Ánh mắt hiền từ

->Tất cả những cử chỉ nhẹ nhàng của cô làm tôi thấy được an ủi và có cảm giác không còn lo sợ như trước nữa.

3. Kết bài

Ngày đầu tiên ấy trôi qua, nhưng những cảm xúc sẽ không bao giờ mờ phai, và với tôi, cái ngày ấy như chỉ mới là ngày hôm qua mà thôi, những vui, buồn, hạnh phúc, thích thú, bỡ ngỡ, lo sợ trong ngày đầu tới lớp là những dư âm tới tận mai sau

[Văn mẫu học sinh] Kể về một kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường

Bài làm tham khảo

Ngoài trời đang đổ mưa, ngồi bên khung cửa sổ tôi bất giác mỉm cười khi nhớ lại  kỉ niệm xưa – kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học. Kỉ niệm ấy vừa thôi thúc tôi phấn đấu lại vừa là hành trang đưa tôi bước vào đời. Trong đó kí ức về ngày khai trường, về những cảm xúc bồi hồi, lo lắng , đặc biệt là kỉ niệm với “Người mẹ thứ hai” là những cảm xúc thiêng liêng nhất luôn thường trực trong tâm trí tôi.

Nhớ lại hồi ấy, bao cảm xúc trong tôi lại ùa về,đó là sự bồi hồi, là nỗi lo sợ. Trước ngày khai trường, tôi trằn trọc suốt đêm, không thể nào ngủ được. Bởi vì trong lòng tôi cảm thấy rất hồi hộp và không biết ngày khai trường được diễn ra có giống hồi tôi học ở trường mẫu giáo ngày ấy hay không ? Cảm giác của tôi vào hôm ấy không tài nào tả được. Rồi ngày mà tôi luôn tò mò cùng đã đến.

Sáng hôm ấy, không cần mẹ phải đánh thức, không cần gọi với ra “ mẹ ơi! Con ngủ thêm năm phút nữa thôi”… Sáng hôm ấy, lần đầu tiên tôi dậy sớm tự chuẩn bị đồ dùng cá nhân cho mình. Có lẽ tôi ý thức được hôm nay mình đã là học sinh lớp một rồi, mình đã lớn rồi và phải biết tự giác chứ không nên ỷ lại cho mẹ.

Không khí bên ngoài thật tươi mát. Trên cành cây, những chú chim đang hót líu lo như ngân nga khúc ca chào mừng tôi vào lớp một. Những tia nắng chui que kẽ lá, nhẹ nhàng lướt trên từng khóm hoa để theo bước tôi tới trường. Con đường mà ngày nào tôi cũng đi qua sao nay bỗng nhiên lạ lẫm tới vậy. Con đường ấy dường như dài hơn, đẹp hơn, vui nhộn hơn. Mẹ dắt tay tôi đi trên đường, vừa đi vừa dặn dò đủ thứ, nào là về sách vở đã đầy đủ chưa, nào là phải nghe lời cô, nào là phải thân thiện với các bạn….Bàn tay của mẹ mỗi lúc một nắm chặt hơn như tiếp cho tôi động lực và cũng là để nhắc nhở rằng “Luôn có mẹ bên con!”. Lần đầu tiên tôi cảm thấy đôi tay đầy vết chai sần của mẹ lại ấm áp đến vậy. Ôi, tôi thấy thương mẹ biết nhường nào!

Xa xa là dòng chữ “Trường tiểu học Hợp Thịnh số1” nằm ngay ngắn giữa hay cánh cổng màu xanh. Đến gần hơn một chút, tôi thật sự ngỡ ngàng : cổng trường to lớn, hàng cây thật đẹp và xanh mướt được cắt tỉa gọn gàng. Tôi bị choáng ngợp và có chút lo sợ nhưng khi thấy ai ai cũng đang vui vẻ bước vào thì tôi lại suy nghĩ lại, bước qua cánh cổng đó là một thế giới kì diệu sẽ mở ra. Thế giới kì diệu ấy sẽ giúp chúng ta khôn lớn, biết được những kiến thức cần có và quen biết được nhiều bạn bè mới, thầy cô mới, mang đến cho ta biết bao điều thú vị. Vậy là cổng trường khép lại, lần đầu tiên mẹ đứng ngoài thế giới của tôi với cặp mắt trìu mến như đang động viên tôi, như đang nói với tôi “mẹ tin con, hãy hòa mình vào thế giới của con đi”.

Bước chân của mẹ xa dần, tiếng các thầy cô gọi chúng tôi vào xếp hàng xen lẫn với tiếng trống trường. Lần đầu tiên tôi thấy mình lạc lõng đến vậy, cảm giác như muốn bật khóc chạy theo mẹ. Và rồi phía sau tôi bỗng có một giọng nói ngọt ngào vang lên “Vào xếp hàng với các bạn đi con, mọi chuyện ổn thôi có cô ở đây rồi!”. Đôi tay mền mại của cô từ từ đặt lên vai tôi, ánh mắt cô hiền từ cùng nụ cười thân thiện. Cô thật đẹp, lúc ấy tôi thấy cô như một thiên thần với những tia nắng mềm mại trượt dài trên mái tóc. Sau này, năm tháng cứ thế trôi đi nhưng bụi thời gian lại chẳng thể nào làm phai mờ đi hình ảnh của cô trong tôi. Với tôi, cô là chiếc nôi vừa giúp tôi trưởng thành, vừa gieo cho tôi ước mơ trở thành một người giáo viên đáng kính trọng như cô.

Ngày đầu tiên ấy trôi qua, nhưng những cảm xúc sẽ không bao giờ mờ phai, và với tôi, cái ngày ấy như chỉ mới là ngày hôm qua mà thôi, những vui, buồn, hạnh phúc, thích thú, bỡ ngỡ, lo sợ trong ngày đầu tới lớp là những dư âm tới tận mai sau.

Phan Thị Huyền Trang

Đánh giá bài viết



DMCA.com Protection Status