Home Những bài văn hay lớp 7 [Văn mẫu học sinh] Kể về tâm sự của một cuốn sách bị bỏ quên

[Văn mẫu học sinh] Kể về tâm sự của một cuốn sách bị bỏ quên

by Huyền Trang

[Văn mẫu học sinh] Kể về tâm sự của một cuốn sách bị bỏ quên

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

Giới thiệu chung về cuốn sách và hoàn cảnh của cuốn sách (tại sao cuốn sách lại bị bỏ quên)

2. Thân bài

-Thời gian cuốn sách bị bỏ rơi

*Trong quá khứ

-Kể về những kỉ niệm của cuốn sách với người chủ của mình

-Tâm trạng của cuốn sách thế nào : vui, hạnh phúc vì được ở bên cô chủ

*Hiện tại

-Vì sao cuốn sách bị bỏ rơi

-Kể về những hoài niệm của cuốn sách

-Tâm trạng của cuốn sách mỗi khi nhắc về những kỉ niệm ấy: buồn, đau khổ

-Xung quanh cuốn sách còn có rất nhiều người bạn, hàng ngày họ cùng tâm sự với nhau, kể cho nhau nghe những chuyện dã qua

3. Kết bài

Nếu tình cảm của cuốn sách với người chủ của mình.

[Văn mẫu học sinh] Kể về tâm sự của một cuốn sách bị bỏ quên

Kể về tâm sự của một cuốn sách bị bỏ quên

Bài làm tham khảo

Đêm đông lạnh giá, gió bên ngoài ríu rít từng cơn, từng cơn. Cứ ngỡ cơn gió ấy sẽ thổi bay đi bụi bặm nơi đây, cứ ngỡ cơn gió ấy sẽ cuốn đi mùi ẩm mốc bao trùm lấy tôi. Nhưng không, chúng vẫn hàng ngày bám lấy tôi khiến lòng tôi đau xót biết mấy. Tôi chính là một trong những người bạn của Lan- cuốn sách mang tên “truyện cổ tích Việt Nam”

Xem thêm:  Soạn văn Quan Âm Thị Kính chương trình Ngữ văn lớp 7

Tôi bị bỏ rơi ở ngăn trên cùng của giá sách đã hơn một năm rồi. Nhớ những ngày tháng trước đây, tôi thấy vui biết bao. Hàng ngày, vào mỗi buổi tối nhiệm vụ của tôi là kể chuyện cho Lan nghe. Cô chủ nhỏ của tôi thích nhất là sự tích “gấu ăn trăng”, bởi thế tôi luôn để sẵn trang có câu chuyện đó. Cô chủ thích tôi tới nỗi mỗi đêm đều ôm tôi đi ngủ. Ngắm nhìn cô chủ nhỏ ngủ, vẻ mặt xinh đẹp như một thiên thần. Mỗi lúc như vậy, tôi thầm cám ơn ông trời đã ban cho tôi một cô chủ nhỏ đáng yêu đến vậy.

Quá khứ đẹp vậy đấy, nhưng chuyện gì đã qua rồi cũng chỉ để nhớ. Cách đây hơn một năm, cô chủ không còn đọc truyện trước khi đi ngủ nữa vậy là tôi dượcđặt lên đây. Hàng ngày đứng từ phía trên cao ngắm nhìn cô chủ học bài, tôi thấy các bạn sách vở kia sao mà hạnh phúc đến vậy. Cứ nhớ lại những kỉ niệm đã qua mà long tôi buồn rười rượi. Tôi cứ tự an ủi mình rằng ngày mai cô chủ sẽ lại cần đến tôi thôi. Nhưng không, giờ đây tôi như một thứ đồ bỏ đi không ai đoái hoài.

Quanh tôi cũng có rất nhiều những bạn sách đã được cô chủ dùng qua rồi. Chúng tôi hay kể cho nhau nghe những câu chuyện về cô chủ, về tuổi thơ của cô. Chúng tôi cười ồ lên mỗi khi kể về nhưng cử chỉ đáng yêu của cô, nhưng rồi tất cả lại bỗng im lặng, có bạn còn chợt trào nước mắt nói “ Tôi nhớ cô chủ quá!”. Có lẽ đó đều là tâm trạng chung của tất cả chúng tôi, đều mong một ngày được cô chủ nâng niu và phủi đi lớp bụi thời gian này.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về bài Đấu tranh cho một thế giới hòa bình

Dù thời gian đã qua mau nhưng những kỉ niệm của tôi và cô chủ vẫn còn đó. Ngày qua ngày, dù cho lớp bụi trên người tôi một dày thêm nhưng tôi vẫn luôn tin rằng những câu chuyện của tôi sẽ mãi ở trong long cô chủ nhỏ. Những câu chuyện ấy sẽ là cái nôi nuôi cô trưởng thành và nuôi dưỡng tâm hồn cô.

Phan Thị Huyền Trang

Có thể bạn quan tâm

Leave a Comment