Home Những bài văn hay lớp 12 [Văn mẫu học sinh] Phân tích bài thơ Đàn ghi-ta của Lorca của Thanh Thảo

[Văn mẫu học sinh] Phân tích bài thơ Đàn ghi-ta của Lorca của Thanh Thảo

by Huyền Trang

[Văn mẫu học sinh] Phân tích bài thơ Đàn ghi-ta của Lorca của Thanh Thảo

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài:

Nêu vấn đề nghị luận.

Phân tích tác phẩm Đàn ghi ta của Lorca.

2. Thân bài:

Luận điểm 1: Khái quát về tác giả, tác phẩm.

Tác giả Thanh Thảo.

_Tên khai sinh là Hồ Thành Công.

_Tốt nghiệp khoa Ngữ Văn trường Đại học Tổng hợp và có những nền tảng kiến thức văn chướng sâu rộng.

_Thuộc thế hệ nhà thơ trẻ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mĩ.

_Phong cách sáng tác rất riêng biệt.

+sáng tác được gợi cảm hứng từ những nhân vật có nhân cách cao đẹp nhưng số phận bi thảm.

+ nhà thơ có lối diễn đạt rất riêng. Khước từ lối biểu đạt dễ dãi, đi đầu cho công cuộc cách tân thơ Việt.

Bài thơ Đàn ghi- ta của Lorca.

_In trong tập thơ Khối vuông ru- bích sáng tác năm 1985.

_Là kết quả của ấn tượng và nhận thức sâu sắc của nhà thơ về Lor- ca- người nghệ sĩ, chiến sĩ thiên tài của đất nước Tây Ban Nha.

Luận điểm 2: Ý nghĩa nhan đề và lời đề từ.

Nhan đề:

_Đàn ghi-ta là nhạc cụ truyền thống của đất nước Tây Ban Nha.

_Biểu tượng nghệ thuật đẹp đẽ, tự hào của đất nước, con người Tây Ban Nha.

_Lorca là hình tượng nghệ thuật trung tâm.

Lời đề từ: thể hiện

_Tình yêu nghệ thuật.

_Tình yêu quê hương.

_Khát vọng cách tân nghệ thuật.

Luận điểm 3: (sáu dòng thơ đầu) Dựng lên hình ảnh Lorca trong khung cảnh nghệ thuật và chính trị Tây Ban Nha đầu thế kỉ 20.

Hình ảnh đất nước Tây Ban Nha.

_Tiếng hát nghêu ngao.

_Thảo nguyên xanh mướt.

_Trận đấu bò tót.

_Người con gái Digan với những vũ khúc flamenco.

Hình ảnh Lorca.

Hiện thân của cái đẹp được tái hiện trong những bi kịch.

+sự nghiệp nghệ thuật và cuộc đời.

+sứ mệnh cao cả.

+ hành trình vươn tới lí tưởng.

Luận điểm 4: tái hiện cái chết bi tráng của Lorca (12 câu giữa).

_4 câu đầu:

+cuộc đời, tâm hồn của người nghệ sĩ Lorca sống mãi dù ông đã ra đi.

+đứng trước cái chết, người nghệ sĩ vẫn cháy bỏng khát khao nghệ thuật chân chính.

_tám câu tiếp:

+nghệ thuật của Lorca ẩn chứa những suy tư về con người và cuộc đời. Và đứng trước sự hi sinh của Lorca ta vẫn thấy một thế giới nghệ thuật bên kia sẽ mở ra để thỏa tài năng của người nghệ sĩ thiên tài.

Luân điểm 5: Cảm nhận của nhà thơ Thanh Thảo về cuộc đời, sự nghiệp và sự ra đi của Lorca.

+những dòng thơ siêu thực diễn tả hiện thực đau thương về cái chết của Lorca. Thân xác ông chết nhưng tình yêu nghệ thuật ấy mãi sáng bừng cùng cây đàn.

+Thanh Thảo hiểu cho nỗi cô đơn của người nghệ sĩ với khát khao cách tân nghệ thuật.

Luận điểm 6: Đánh giá về nội dung và nghệ thuật của bài thơ.

3. Kết bài:

Khẳng định giá trị tượng trưng của hình ảnh Lorca với nền nghệ thuật Tây Ban Nha nói chung cũng như tiếng lòng của chính nhà thơ Thanh Thảo.

[Văn mẫu học sinh] Phân tích bài thơ Đàn ghi-ta của Lorca của Thanh Thảo

Phân tích bài thơ Đàn ghi-ta của Lorca

Bài làm tham khảo

Văn chương không có khuôn khổ của nó. Không giống một bài toán chỉ có một đáp án cuối cùng. Văn chương là thế giới của những phát hiện vsf khám phá. Là mảnh đất mà người nghệ sĩ tha hồ mà cày xới, nói lên tiếng lòng của mình. Góp một tiếng lòng vào thơ ca ấy là nhà thơ Thanh Thảo. Thanh Thảo không chỉ là người nghệ sĩ sáng tạo mà còn là người trân trọng sáng tạo của bạc vĩ nhân. Với tấm lòng yêu quý, kính phục dành cho Lorca, nhà thơ Thanh Thảo đã viết bài thơ “Đàn ghi ta của Lorca”.

Xem thêm:  Soạn bài Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt lớp 12

Thanh Thảo tên khai sinh là Hồ Thành Công. Ông sớm tự khám phá được tài năng văn học trong bản thân từ những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường. Và ông chọn lựa trở thành người sinh viên Văn khoa. Tốt nghiệp khoa Ngữ Văn trường Đại học Tổng hợp và có những nền tảng kiến thức văn chương sâu rộng và là một trong số nhà thơ trẻ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mĩ. Phong cách sáng tác của Thanh Thảo rất riêng biệt. Sáng tác được gợi cảm hứng từ những nhân vật có nhân cách cao đẹp nhưng số phận bi thảm. Đồng thời ông cũng có lối diễn đạt rất riêng: khước từ lối biểu đạt dễ dãi, đi đầu cho công cuộc cách tân thơ Việt.

Bài thơ Đàn ghi- ta của Lorca là một trong số nhiều thành công khác của Thanh Thảo. Bài thơ được in trong tập thơ Khối vuông ru- bích sáng tác năm 1985. Và là kết quả của ấn tượng và nhận thức sâu sắc của nhà thơ về Lor- ca- người nghệ sĩ, chiến sĩ thiên tài của đất nước Tây Ban Nha.

Ấn tượng trước hết mà Thanh Thảo gửi gắm đến bạn đọc là nhan đề và lời đề từ rất khác biệt của bài thơ: “Khi tôi chết, hãy chôn tôi với cây đàn”. Một bên là hiện thực đau thương: cái chết. Một bên là đất nước quê hương gắn bó khôn cùng qua hình ảnh cây đàn. Đàn ghi ta hay còn được biết đến là Tây ban cầm. Nó là nhạc cụ truyền thống, là biểu tượng nghệ thuật đẹp đẽ, kiêu hãnh và tự hào của đất nước, con người Tây Ban Nha. Còn Lorca là người nghệ sĩ thiên tài với mong muốn, khát khao cách tân nghệ thuật. Hình tượng nghệ thuật trung tâm trong từng câu thơ mà Thanh Thảo viết chính là Lorca với niềm khao khát và những đau thương. Người nghệ sĩ vĩ đại như Lorca vẫn luôn cháy bỏng một niềm yêu: yêu nghệ thuật, yêu quê hương và cao cả hơn thế là khát vọng cách tân. Ước muốn được chôn cất cùng cây đàn của Lorca cũng trở thành một nỗi niềm trăn trở cho bạn đọc. Ông chỉ muốn mình sẽ được mờ nhạt dần đi, để hậu thế vượt qua cái bóng của ông và vươn tới những thành công nghệ thuật khác. Lorca luôn trăn trở vì mong ước vươn tới đỉnh cao của nghệ thuật nhân loại hơn là nghĩ về tên tuổi cá nhân. Đó là đức tính cao đẹp của những người nghệ sĩ chân chính.

Bằng tất cả yêu thương và kính phục, Thanh Thảo đã xây dựng hình ảnh người nghệ sĩ Lorca đầy chân thực. Và sáu dòng thơ đầu tiên là hình ảnh Lorca trong khung cảnh chính trị và nghệ thuật Tây Ban Nha đầu thế kỉ XX.

 những tiếng đàn bọt nước

    Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

    li-la li-la li-la

    đi lang thang về miền đơn độc

    với vầng trăng chuếnh choáng

    trên yên ngựa mỏi mòn

Hình ảnh đất nước Tây Ban Nha được gợi ra qua âm thanh của tiếng đàn. Tiếng đàn ấy là âm thanh rất đỗi quen thuộc trên đất nước Tây Ban Nha. Tiếng đàn ấy không đơn thuần là âm thanh mà còn có hình, có ảnh “bọt nước”. Những người nghệ sĩ lãng du đi phiêu bạt trên mọi miền đất nước và mang âm thanh đến nơi nơi. Từ những thảo nguyên cho đến những cánh rừng, đâu đâu trước mắt người đọc cũng là âm thanh, sắc màu… Mọi cảnh vật đều sinh động và nô nức đến vô cùng. Cũng chính trên nền cảnh ấy mà ta được thấy một Lorca với nhiều khía cạnh. Người nghệ sĩ ấy hay cũng chính là hiện thân cho những vẻ đẹp của đất nước Tây Ban Nha.

Xem thêm:  Anh chị có suy nghĩ gì về câu “ Trước hết là phải sống cho mình”

Hiện thân của cái đẹp chính là Lorca. Và cái đẹp ấy được tái hiện trong bi kịch xót thương. Nghĩa thực có thể hiểu đó là âm thanh tiếng đàn ghi ta “những tiếng đàn bọt nước” nhưng đó cũng là một hóa dụ độc đáo cho sự nghiệp nghệ thuật, cho tiếng lòng và cuộc đời của người nghệ sĩ thiên tài. Sự ngân vang của tiếng đàn bọt nước ấy hay cũng là sự dâng hiến nhỏ bé, ngắn ngủi của đời người. Cuộc đời của Lorca, sự nghiệp nghệ thuật của Lorca cũng dang dở như bọt nước kia với sự phập phồng. Có lẽ Thanh Thảo phải dành cho Lorca nhiều niềm trân quý lắm. Sau mỗi câu thơ tưởng chừng đơn nghĩa ấy ta lại bắt gặp bao nét suy tư mà phải đắm chìm và cảm nhận nó với tất cả tinh tế yêu thương. Câu thơ “Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt” tưởng chừng rất đơn giản nhưng lại gợi ra chiều sâu văn hóa và cả chiều sâu tâm hồn. Màu áo choàng ấy là sắc nắng chói chang trên các thảo nguyên hay là trận đấu bò tót dữ dội. Người đấu sĩ chiến đấu đến cùng như cách Lorca đấu tranh với nền nghệ thuật già nua, đấu tranh với chế độ độc tài. Và rồi chuỗi hợp âm ‘li la li la” vang lên như khúc ca du dương trầm bổng ủng hộ người nghệ sĩ thiên tài và đưa người nghệ sĩ thăng hoa, vươn đến lí tưởng. Hành trình đeo đuổi của Lorca cứ tiếp diễn. Một loạt từ láy khẳng định sự bền bỉ của tâm hồn vì nghệ thuật: lang thang, mỏi mòn, chếnh choáng… Hành trình Lorca đang đi vừa đẹp lại vừa khắc nghiệt. Nhưng dẫu có mỏi mòn, chếnh choáng thì người nghệ sĩ ấy vẫn một mình lặng lẽ đi trong cô đơn để hiện thực hóa lí tưởng đến cùng.

Nối tiếp hình ảnh Lorca và đất nước Tây Ban Nha là dòng cảm xúc đau đớn trước cái chết bi tráng của người nghệ sĩ trong mười hai câu thơ tiếp. Dòng thơ “Tây Ban Nha/ hát nghêu ngao” đã khằng định cho lí tưởng của Lorca. Lorca hòa vào cùng xứ sở mình, đất nước mình. Và dẫu có chết, ông vẫn hiến dâng trọn vẹn cho quê hương. Sau dòng thơ cảm thán ấy là sự sửng sốt “bỗng kinh hoàng/ áo choàng bê bết đỏ”. Đó là nỗi đau trước sự mất mát của Lorca, là dấu chấm kết thúc cho một kiếp người. Nhưng cái chết của Lorca vẫn được ghi nhận như một sự cống hiến “ Lorca bị điệu về bãi bắn/ chàng đi như người mộng du”. Đứng trước cái chết, người nghệ sĩ Lorca vẫn sống với khao khát của riêng mình. Ông vẫn luôn hướng tới sự cách tân nghệ thuật. Và dù là ở cõi chết, con người ấy vẫn “mộng du, say mê” với những lí tưởng. Tiếng ghi ta lại một lần nữa vang lên để tiễn đưa người con của nghệ thuật. Màu đỏ của máu cuối đoạn thơ “ròng ròng máu chảy” không thể cản ngăn người nghệ sĩ với khát khao chân chính. Đoạn thơ là sự cảm thông của người nghệ sĩ cho người nghệ sĩ, của một tấm lòng với một tấm lòng.

Xem thêm:  Bình luận và giải thích ý nghĩa câu ca dao Anh em như thể tay chân/ Rách lành đùm bọc dở hay đỡ đần

Đến với những dòng thơ cuối cùng, ta vẫn thấy cái cảm tình, sự trân trọng rất Thanh Thảo dành cho Lorca:

không ai chôn cất tiếng đàn

tiếng đàn như cỏ mọc hoang

giọt nước mắt vầng trăng

long lanh trong đáy giếng

đường chỉ tay đã đứt
dòng sông rộng vô cùng

Lorca bơi sang ngang

trên chiếc ghi ta màu bạc

chàng ném lá bùa cô gái Di gan
vào xoáy nước
chàng ném trái tim mình

Vào lặng yên bất chợt

li la li la li la

Những dòng thơ siêu thực đã diễn tả một điều rất hiện thực. Hiện thực đó là không ai chôn tiếng đàn của Lorca nên nghệ thuật của Lorca vẫn mãi hiện diện. Có lẽ bởi khát vọng cách tân vẫn còn dang dở khiến nhà thơ không thể dứt khoát bỏ quên mọi thứ. Sức sống Lorca vẫn còn đấy và lan như “cỏ mọc”. Người nghệ sĩ với khát vọng cống hiến sẽ không bao giờ chết đi trong tâm trí bạn đọc. Thương tiếc cho số phận tài hoa bạc mệnh ấy là niềm trân trong với nghệ thuật cách tân còn đang dang dở. Kiếp người dẫu có mong manh như đường chỉ tay kia và người nghệ sĩ thì lang thang, vô định trên dòng sông cuộc đời nhưng vẫn sẽ dũng cảm vì đấu tranh cho một nền nghệ thuật. Những câu chữ cuối cùng là đúc kết trong tình cảm mà Thanh Thảo gửi gắm đến người nghệ sĩ thiên tài. Bỏ lại sau lưng tất cả đau thương và bước đi như một mơ ước đổi mới nền nghệ thuật già nua “li la li la li la”.

Đàn ghi ta của Lorca là một bài thơ đặc biệt. Nó đặc biệt từ hình thức cho đến nội dung. Mỗi câu chữ đều là đúc kết của một tinh thần thơ mà Thanh Thảo gửi đến mọi bạn đọc. Nghệ thuật siêu thực tượng trưng đã tạo nên một làn gió rát riêng cho thơ Thanh Thảo và ở đó ta không nhầm nó với bất kì một sáng tác thơ nào. Mỗi hình ảnh, mỗi câu chữ đều là một nỗi niềm và ở đó, niềm trân trọng, tình yêu mến của nhà thơ dành cho người nghệ sĩ thiên tài của đất nước Tây Ban Nha được bộc lộ. Từ hình ảnh hoán dụ, từ láy tượng hình, tượng thanh đều cho thấy mạch cảm xúc chân thật nhất của nhà văn. Lorca trong thơ Thanh Thảo sẽ sống mãi như cái cách ông đã và đang truyền tải những giá trị tốt đẹp cho một nền nghệ thuật cách tân.

Dù làm bất kì công việc gì chúng ta cũng hướng đến cái mới. Cái mới được cách tân đang trở thành xu hướng. Ngay trong những ngày tháng xa xôi trong quá khứ, chúng ta cũng thấy được những con người luôn hướng đến thay đổi như Lorca, như Thanh Thảo. Mỗi con người hãy cùng cố gắng, cùng phấn đấu để dung nạp cái mới cho một nền nghệ thuật tươi đẹp và tiếp bước những tấm lòng đã được gửi gắm qua âm điệu “li la li la li la”.

Nguyễn Thị Thu Trang

Có thể bạn quan tâm

Leave a Comment