Home Những bài văn hay lớp 11 [Văn mẫu học sinh] Phân tích nhân vật Chí Phèo qua truyện ngắn Chí Phèo của nhà văn Nam Cao

[Văn mẫu học sinh] Phân tích nhân vật Chí Phèo qua truyện ngắn Chí Phèo của nhà văn Nam Cao

by Huyền Trang

[Văn mẫu học sinh] Phân tích nhân vật Chí Phèo qua truyện ngắn Chí Phèo của nhà văn Nam Cao

Dàn ý chi tiết:

1. Mở bài:

-Nam Cao: là nhà văn hiện thực nổi bật của văn học Việt Nam trước cách mạng tháng 8, ông thường hướng về đề tài những người nông dân và những người trí thức tiểu tư sản nghèo nhưng ôm mộng lớn. Trong số những sáng tác của mình, tác phẩm Chí Phèo đã phản ánh đầy đủ nhất thân phận của những người nông dân trong xã hội cũ, những người nông dân này bị hủy hoại cả nhân tính lẫn nhân hình, bị tha hóa, bần cùng hóa. Nam Cao dã lột tả một cách đầy đủ nhất thân phận của họ, đồng thời lên án tố cáo xã hội phong kiến đương thời

– Tác phẩm Chí Phèo có tên cũ là cái lò gạch cũ, tác phẩm ra đời đã tạo được dấu ấn lớn trên văn đàn, trong tác phẩm nhà văn đã xây dựng nhân vật điển hình, gây ấn tượng lớn đối với độc giả.

2. Thân bài:

– Chí Phèo – người nông dân lương thiện

– Tuổi ấu thơ: Chí là

+ Đứa con hoang, bị bỏ rơi nơi cái lò gạch bỏ hoang

+ Lớn lên trong cảnh bơ vơ: không cha mẹ, không người thân, không tấc đất cắm dùi… sống tội nghiệp, vất vưởng, khốn cùng.

– Năm 20 tuổi: Chí làm canh điền cho lí Kiến

+Khoẻ mạnh, chịu khó, hiền lành như đất.

+Uớc mơ: có một gia đình nho nhỏ… – ước mơ hạnh phúc bình dị của người dân nghèo.

+Khi bóp chân cho bà Ba vợ lí Kiến: chỉ thấy nhục chứ yêu đương gì,run run sợ hãi, uất ức chịu đựng ® con người có lòng tự trọng.

– Chí Phèo – kẻ lưu manh, “con quỉ dữ”

– Nhân hình: Trông đặc như thằng săng đá: Cái đầu thì trọc lốc, cái răng cạo trắng hớn, mặt thì đen mà cứ cơng   cơng, mắt gườm gườm, ngực đầy những nét chạm trổ rồng phượng – vằn ngang vằn dọc sẹo. Hai lần Nam Cao phải thốt lên “Trông gớm chết!”.

– Nhân tính:

+ Sống bất cần, không mơ ước, không suy nghĩ (không biết mình là ai, bao nhiêu tuổi, quá khứ của mình ra sao), không còn biết nhục như trước, tâm hồn Chí chai lì, trơ sạn vì tội ác. -> Nhà tù thực dân phong kiến đã hủy hoại tâm hồn Chí Phèo.

+ Hành động:

  • Phá phách cuộc sống yên vui của dân làng: Uống rượu say khướt, không trả tiền, còn định đốt quán, gây sự, chửi tục, đập đầu ăn vạ. (ý thức phản kháng liều lĩnh).
  • Hai lần đến nhà bá Kiến (xin tiền, xin đi ở tù).

Lần thứ nhất: Ra tù, nơi đầu tiên Chí đến là nhà bá Kiến. Chí đến với bộ dạng say khướt, gọi tên tục của bá Kiến ra mà chửi. -> Chí đến với ý định trả thù, đòi lại cuộc đời.

Kết quả: Chí đã bị bá Kiến mua chuộc dễ dàng.

Lần thứ hai: Chí Phèo đến nhà bá Kiến đòi đi ở tù, với lời đe dọa phải đâm chết dăm ba thằng… Kết quả: bá Kiến đã kích động, lợi dụng và sai Chí Phèo đi đòi nợ Đội Tảo.

+ Ngôn ngữ: Chí Phèo giao tiếp, đối thoại với cuộc đời bằng tiếng chửi (đoạn mở đầu truyện).

  • Chí Phèo chửi vì hắn say rượu. Hành động chửi đã thành qui luật thường kì: “Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi.”
  • Phạm vi tiếng chửi hẹp dần: trờiđờicảlàng Vũ Đạicha đứa nào không chửi nhau với hắnđứa chết mẹ nào đẻ ra hắn.
  • Ngôn ngữ trong đoạn truyện này là thứ ngôn ngữ nửa trực tiếp. Chúng ta bắt gặp ở đó cả lời của nhân vật, cả lời của dân làng Vũ Đại và cả lời của tác giả. Đáng chú ý là nhiều lúc, Nam Cao như nhập vào nhân vật để viết (Tức thật! Ờ! Thế này thì tức thật! Tức chết đi được mất!…). Điều đó chứng tỏ nhà văn rất mực cảm thông, yêu thương, thấu hiểu nhân vật của mình.

Chí Phèo – bi kịch của người sinh ra là người nhưng không được làm người

Cuộc gặp gỡ Chí Phèo – Thị Nở

Cuộc gặp gỡ với Thị Nở và sự yêu thương chăm sóc chân thành của thị đã đánh thức tính người trong Chí.

– Cảm nhận cuộc sống đời thường:

+ Phân biệt được ánh nắng bên ngoài và bóng tối trong lều (Mặt trời chắc đã lên cao, và nắng bên ngoài chắc là rực rỡ. (…) Nhưng trong cái lều ẩm thấp vẫn mới chỉ hơi lờ mờ.)

+ Nghe thấy những âm thanh bình dị: tiếng cười nói của người đi chợ, tiếng anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá, tiếng chim hót.

+ Nhớ lại quá khứ xa xôi với ước mơ đời thường, giản dị (Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải…).

+ Nghĩ đến hiện tại, cảm nhận sâu sắc tình cảnh cô độc của mình. (Tỉnh dậy hắn thấy hắn già mà vẫn còn cô độc. (…) Hắn đã tới cái dốc bên kia của cuộc đời.).

+ Lo lắng cho tương lai cô độc, tuổi già, đau ốm (Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.).

+ Tâm trạng xuyên suốt mọi suy nghĩ của Chí Phèo là tâm trạng buồn (lòng mơ hồ buồn, Chao ôi là buồn!, nao nao buồn, Buồn thay cho đời).

+ Một cách tự nhiên, suy nghĩ của Chí Phèo lại hướng về thị Nở, khi thị bước vào lều với bát cháo hành. Chí ngạc nhiên vì chưa bao giờ được ai tự nguyện cho cái gì cả, hắn muốn có thì toàn phải cướp giật.

+ Cảm động, mắt hình như ươn ướt. Tính người đã được hồi sinh ở Chí. Có thể nói lúc này Chí đã trở lại đúng bản chất của mình – anh canh diền lương thiện năm xưa.

Xem thêm:  Suy nghĩ về câu “nếu chịu khó suy nghĩ kĩ thì ta sẽ nhận ra…. cuộc sống”

+ Ăn năn, hối hận (Hắn thấy vừa vui vừa buồn. Và một cái gì nữa giống như là ăn năn.).

+ Có phần tủi phận khi Chí nghĩ Có ai nấu cho mà ăn đâu? […] Đời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một bàn tay “đàn bà”. Rồi hai tiếng “đàn bà” khiến hắn nhớ đến bà ba vợ bá Kiến… Không đơn thuần là sự hồi cố về quá khứ, lúc này nhớ về bà ba, trong Chí trở lại suy nghĩ chỉ thấy nhục, chứ yêu đương gì, điều đó chứng tỏ lòng tự trọng cũng đã sống lại trong hắn.

+ Vui, khát khao được trở lại cuộc sống lương thiện, mong muốn sống chung cùng thị Nở – người đàn bà đích thực, đối lập với bà Ba vợ bá Kiến: thèm lương thiện, muốn làm hoà với mọi người biết bao, hi vọng thị sẽ mở đường cho hắn.

 Bi kịch bị từ chối quyền làm người và kết cục bi thảm

* Bi kịch bị từ chối quyền làm người:

– Nhà văn đã để nhân vật có những khoảnh khắc tâm trạng thật khó quên:

+ Đầu tiên, Chí Phèo ngạc nhiên, thích chí trước cử chỉ tức giận của thị (Hắn thú vị quá, lắc lư cái đầu cười.).

+ Hiểu rõ sự thật, Chí ngẩn ra, sửng sốt, không nói nên lời (Hắn nghĩ ngợi một tí rồi hình như hiểu, hắn bỗng nhiên ngẩn người.).

+ Đuổi theo níu lại, nắm lấy tay thị và bị giúi đẩy, lăn khoèo xuống sân -> bị từ chối quyết liệt.

+ Chí đau khổ, uống rượu. Nhưng càng uống hắn càng tỉnh, càng ý thức rõ về bi kịch cuộc đời mình.

+ Hắn thoảng thấy hơi cháo hành -> Hơi cháo hành cứ lẫn cùng men rượu. Chi tiết này được nhắc lại nhiều lần, tô đậm những khát khao yêu thương và bi kịch của Chí.

+ Hắn ôm mặt khóc rưng rức. Chí khóc vì bàng hoàng, vì đau đớn đến ê chề. Chỗ dựa cuối cùng để Chí có thể đứng vững trên hành trình trở lại cõi người giờ không còn nữa. Chưa khi nào Chí lại phải đối diện với bi kịch của mình như thế.

* Kết cục bi thảm:

– Trong khủng hoảng và bế tắc, Chí thấm thía hơn tội ác của kẻ đã cướp đi của mình cả bộ mặt và linh hồn con người Chí là bá Kiến. Chí Phèo dự định đến nhà thị Nở để trả thù (suy nghĩ của kẻ say) nhưng bước chân lại đưa đến nhà Bá Kiến (hành động của người tỉnh).

– Những câu nói của Chí trước mặt bá Kiến (những câu nói cuối cùng) chủ yếu được diễn đạt dưới hình thức câu hỏi và cảm thán tâm trạng cực kì phẫn uất và bế tắc của Chí Phèo trước kẻ thù, thể hiện bản chất người tốt đẹp, hướng thiện của con quỉ làng Vũ Đại, thể hiện bi kịch đỉnh điểm của Chí.

– Hành động đâm bá Kiến và tự kết liễu đời mình:

+ Giết bá Kiến là hành động tất yếu của Chí. Muốn trả thù kẻ đã tàn hại cuộc đời mình, muốn đòi lại bản chất lương thiện của mình.

+ Hành động tự vẫn của Chí Phèo cũng là hành động tất yếu. Chí không thể trở lại làm người lương thiện được nữa vì làng Vũ Đại không một ai rộng lòng dang tay đón hắn trở về. Nhưng lựa chọn cái chết, tức là Chí Phèo đã được sống, được trở lại nguyên vẹn với bản chất lương thiện trong con người mình

– Ý nghĩa cái chết của Chí Phèo:

+ Đó là hành động lấy máu rửa thù của người nông dân thức tỉnh về quyền sống vùng lên, tuy manh động, tự phát, liều lĩnh, tuyệt vọng nhưng không phải là hành động lưu manh.

+ Cái chết của Chí đáng thương, là lời tố cáo xã hội thực dân nửa phong kiến đã đẩy người nông dân vào con đường bần cùng hóa, lưu manh hóa, đẩy họ tới cái chết bi thảm. Xã hội ấy không có chỗ cho người lầm lạc trở về cuộc sống lương thiện.

+ Thể hiện quan niệm hiện thực nhạy bén của Nam Cao: tình trạng xung đột giai cấp ở nông thôn Việt Nam hết sức gay gắt, quyết liệt, không thể xoa dịu được, chỉ có thể được giải quyết bằng những biện pháp quyết liệt.

– Môi trường sống thiếu tình thương của làng Vũ Đại đã đẩy Chí Phèo dấn sâu vào con đường lưu manh hóa. Cánh cửa tình thương duy nhất – thị Nở, vừa hé mở đã đóng sập lại, Chí Phèo bị cự tuyệt hoàn toàn và sự bế tắc đã lên đến đỉnh điểm, dẫn tới sự bừng ngộ ngẫu nhiên mà tất yếu, dẫn tới kết cục bi thảm. -> Môi trường sống có thể cứu vớt/vùi lấp con người.

– Chí Phèo không phải là hiện tượng cá biệt mà là hình tượng điển hình có tính phổ biến trong xã hội bấy giờ.

3. Kết bài:

Nội dung

Tố cáo mạnh mẽ xã hội thuộc địa phong kiến tàn bạo đã cướp đi cả nhân hình và nhân tính của người nông dân lương thiện đồng thời nhà văn phát hiện và khẳng định bản chất tốt đẹp của con người ngay cả khi tưởng như họ đã bị biến thành quỉ dữ.

Nghệ thuật

– Xây dựng nhân vật điển hình vừa có ý nghĩa tiêu biểu vừa sống động, có cá tính độc đáo và nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật sắc sảo.

– Kết cấu truyện mới mẻ, tưởng như tự do nhưng lại rất chặt chẽ, logic.

– Cốt truyện và các tình tiết hấp dẫn, biến hoá giàu kịch tính.

– Ngôn ngữ sống động, vừa điêu luyện lại vừa gần gũi, tự nhiên; giọng điệu đan xen biến hoá, trần thuật linh hoạt.

[Văn mẫu học sinh] Phân tích nhân vật Chí Phèo qua truyện ngắn Chí Phèo của nhà văn Nam Cao

Phân tích nhân vật Chí Phèo

Bài văn tham khảo

Trong văn học Việt Nam có rất nhiều tác phẩm để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc, Nam Cao là một trong số những tác giả tiêu biểu in dấu ấn sâu đậm. Trước cách mạng tháng Tám, Nam Cao chủ yếu viết về số phận bần cùng của những người nông dân trong xã hội cùng với đó là tầng lớp trí thức tiểu tư sản giàu ước mơ, giàu khát vọng nhưng bị cơm áo gạo tiền ghì sát đất. Trong số những tác phẩm để đời của mình, tác phẩm Chí Phèo là một trong những tác phẩm nổi bật nhất, phản ánh chân thực tình cảnh tha hóa, bần cùng hóa của người nông dân trong xã hội cũ. Chí Phèo từ một con người thiện lương trong sáng đã trở thành con quỷ dữ của làng Vũ Đại, đó chính là hồi chuông cảnh tỉnh phê phán xã hội tàn ác đã biến đổi con người.

Xem thêm:  Nhân vật Vũ Nương điển hình cho số phận bi kịch của người phụ nữ trong gia đình và xã hội lúc bấy giờ, em hãy chứng minh nhận định này

Số phận cay đắng nghiệt ngã đã khiến cho Chí Phèo sinh ra không cha không mẹ, Chí lớn lên bởi bàn tay yêu thương của người dân làng Vũ Đại, năm 20 tuổi Chí trở thành anh canh điền khỏe mạnh làm việc cho nhà Bá Kiến, Chí ôm ấp những giấc mơ những mộng tưởng của mình, nhưng than ôi khi mộng tưởng và giấc mơ chưa thành sự thật, Chí đã bị cuộc đời giáng cho số phận hẩm hiu đau khổ. Chí được bà ba kêu lên bóp chân khi còn làm canh điền cho nhà Bá Kiến, nhưng không ngờ vì cơn tức giận, Bá Kiến đã tống Chí vào tù, ở tù nhiều năm Chí đã thay đổi hình dạng và tính cách không còn là anh canh điền khỏe mạnh, hiền lành như ngày xưa mà bây giờ đã trở thành con quỷ dữ của làng Vũ Đại. Chí trở về với hình hài: “Cái đầu tròn trọc lốc, cái răng cạo trắng hớn, hai mặt gườm gườm trông gớm chết, trông đặc như thằng săng đá”. Hình hài của Chí đã bị hủy hoại bởi nhà tù thực dân, đáng sợ hơn Chí còn bị hủy hoại cả nhân tính. Vừa ra tù, trở về làng Vũ Đại Chí đã ngồi uống rượu, chí uống ssay vừa đi vừa chửi. Tiếng chửi của Chí có lớp lang từ trên xuống dưới, Chí chửi trời, chí chửi đời, chửi cha mẹ đứa nào đã đẻ ra Chí, Chí chửi cả người dân làng Vũ Đại nhưng không có ai đáp lại lời Chí, tiếng chửi của Chí trở nên vô nghĩa, thừa thải, đáp lại là tiếng sửa của mấy con chó trong làng, chỉ với cách miêu tả tiếng chửi Chí Phèo, Nam Cao đã cho thấy đươc sự méo mó về nhân cách của người nông dân trong xã hội cũ khi bị xã hội thực dân phong kiến nhào nặn, bóp méo. Tiếng chửi của Chí bị hạ ngang bậc với những con chó trong làng, Chí Phèo bị mọi người coi khinh xem thường thậm chí người ta gọi chí là con quỷ dữ của làng Vũ Đại. Từ đây chúng ta thấy nhân vật Chí Phèo đang từng bước đi vào con đường tha hóa, bần cùng hóa về nhân cách lẫn hình hài. Cuộc đời của Chí trở nên bi đát ngay từ lúc Chí bị vu oan, bị bỏ tù. Chí Phèo vừa về đến làng Vũ Đại Chí đã đến ngay nhà Bá Kiến để đòi nợ, nhưng Chí Phèo đâu thể hơn được sự lọc lõi rành đời của Bá Kiến, ông Bá thét ra lửa ấy đã biết cách đảo ngược tình thế, tận dụng Chí Phèo, mua chuộc Chí đến nỗi Chí trở thành tay sai của Bá Kiến. Chí Phèo vẫn không ý thức được sự nham hiểm của người đã hại mình. Lần thứ hai Chí đến nhà Bá Kiến, nhưng lại bị Bá Kiến lợi dụng trở thành kẻ đi đòi nợ Đội Tảo. Rõ ràng trong con mắt của Bá Kiến Chí trở thành kẻ tay sai không hơn không kém, Bá Kiến tìm mọi cách lợi dụng Chí để thực hiện mưu đồ của chính mình. Tấn bi kịch ấy sẽ tiếp tục kéo dài không dứt nếu như một ngày nọ, Chí tình cờ gặp Thị Nở.  Tình yêu giữa Chí Phèo và thị đã nảy nở sau lần Chí say khướt, tỉnh dậy Chí được thị Nở cho bát cháo hành, thật kì lạ, bát cháo hành đơn giản ấy đã đánh thức trong Chí sự lương thiện bấy lâu nay bị lãng quên, bị chà đạp thậm chí, bị bán rẻ. Chí từng nhớ lại giấc mơ hồi trẻ của mình Chí mong có một ngôi nhà nhỏ, vợ cày thuê chồng cuốc mướn, khá hơn thì mua trâu để xây dựng gia đình mình, Chí nhớ lại thời trai trẻ rất đỗi huy hoàng của mình. Nhưng than ôi, hiện thực mà Chí phải đối mặt hiện giờ đau khổ quá, bẽ bàng quá, Chí Phèo muốn làm lại cuộc đời, nhưng không biết bắt đầu từ đâu và Thị Nở trở thành tia hy vọng thắp sáng cuộc đời Chí. Ngoài Thị Nở ra trong làng Vũ Đại không có ai giúp đỡ, bênh vực hay lo lắng cho Chí, Thị Nở đã tách ra khỏi đám đông để đến với Chí thức dậy trong Chí con người thiện lương, cao đẹp từ bao giờ, thị là thanh âm thuần khiết nhất, là chiếc cầu nối là tia hi vọng sẽ đưa Chí từ cuộc đời tăm tối trở về với cuộc đời của con người bình thường, trở về với những ước mơ thời trẻ ngày nào của Chí. Nhưng thật không may giấc mơ chỉ là giấc mơ, hiện thực không bao giờ được như mong ngóng của Chí Phèo, Chí muốn sống bình yên, lương thiện, hạnh phúc nhưng điều đó không dễ dàng, bởi cả làng Vũ Đại đã mặc định Chí là con quỷ dữ, là kẻ phá làng phá xóm, là một thằng đi ở tù vể gây hại cho xóm làng. Chí không xứng đáng có được một cuộc sống bình yên, cũng như một gia đình hạnh phúc, Chí phải bị trừng trị, phải chịu cảnh xa lánh, khinh rẻ của mọi người. Có lẽ khi đang mãi mộng mơ một cuộc sống yên bình với Thị Nở Chí Phèo không nghĩ đến điều này. Chí vẫn nghĩ một cách giản đơn nếu bản thân thay đổi thì cuộc đời sẽ trở nên bớt nhọc nhằn hơn với Chí. Sự quan tâm, săn sóc của Thị Nở đã khiến Chí cảm động, đã khiến Chí lại khát khao được sống được hòa nhập. Nhưng Chí đâu có biết rằng, định kiến một khi đã tồn tại sẵn thì rất khó thay đổi. Bà cô Thị Nở – một nhân vật được Nam Cao xây dựng với dụng ý thể hiện rõ quan điểm của người dân làng Vũ Đại đã không chấp nhận Chí Phèo, bà ngăn cản Thị đến với Chí, bà dành những lời mỉa mai cay độc dành cho Chí, bà phá tan hạnh phúc của cháu bà với Chí. Thị nở người phụ nữ xấu ma chê quỷ hờn, nhưng có trái tim lương thiện tin theo lời bà cô của thị, rời bỏ Chí khi thắp sáng lên niềm hi vọng được trở lại làm người cho Chí. Giấc mộng của Chí phèo tan vỡ khi thị nở rời xa Chí, Chí đau khổ, cảm thấy cô đơn, lạc lõng, mất hi vọng vào bản thân. Chí oán thù con người, Chí lại uống rượu những bước chân chếnh choáng dẫn chí đến nhà Thị Nở nhưng lý trí lại mách bảo phải đi về nhà Bá Kiến. Có lẽ trong sự đau khổ đến tận cùng, Chí thức tỉnh, Chí biết kẻ nào đã gây ra cho Chí những cảnh bi đát này, không phải là bà cô Thị nở, không phải là Thị Nở khi rời bỏ Chí mà chính là Bá Kiến, chính hắn đã khiến đời Chí tan nát, vì thế hắn phải trả giá. Chí vác dao đến Nhà Bá Kiến, lần này không phải để đòi tiền uống rượu cũng không phải để trở thành tay sai của Bá Kiến mà Chí đến để đòi nợ, Chí đòi lại những gì đã mất trong suốt những năm tháng sống ở trên đời: Ai cho tao lương thiện? Làm thế nào để mất hết những vết chai này?  Chí Phèo văng dao tới giết chết Bá Kiến và tự kết thúc cuộc đời mình. Cái chết của Chí Phèo không còn vô nghĩa như những tiếng chửi trước đây của Chí, Chí chết để thành người, Chí biết ngọn nguồn của mọi đau khổ và kết thúc nó. Chí đã có tình yêu thật đẹp với Thị Nở, chính thứ tình yêu ấy khiến Chí thêm can đảm kết thúc nguyên nhâm gây ra nỗi đau của Chí. Nếu như ngày trước Chí sống như một con vật chỉ biết đâm thuê chém mướn, phá hoại sự bình yên của dân làng, thì giờ đây Chí đã chết như một con người khi biết nhận thức những sự việc ở xung quanh mình, biết cảm nhận tình yêu, biết nỗi khổ đâu đớn của mình xuất phát từ đâu. Tác giả để cho Chí Phèo tự kết liễu đời mình đã đưa ra những thông điệp đầy ý nghĩa: Đó là hành động lấy máu rửa thù của người nông dân thức tỉnh về quyền sống vùng lên, tuy manh động, tự phát, liều lĩnh, tuyệt vọng nhưng không phải là hành động lưu manh. Cái chết của Chí đáng thương, là lời tố cáo xã hội thực dân nửa phong kiến đã đẩy người nông dân vào con đường bần cùng hóa, lưu manh hóa, đẩy họ tới cái chết bi thảm. Xã hội ấy không có chỗ cho người lầm lạc trở về cuộc sống lương thiện.Thể hiện quan niệm hiện thực nhạy bén của Nam Cao: tình trạng xung đột giai cấp ở nông thôn Việt Nam hết sức gay gắt, quyết liệt, không thể xoa dịu được, chỉ có thể được giải quyết bằng những biện pháp quyết liệt. Môi trường sống thiếu tình thương của làng Vũ Đại đã đẩy Chí Phèo dấn sâu vào con đường lưu manh hóa. Cánh cửa tình thương duy nhất – thị Nở, vừa hé mở đã đóng sập lại, Chí Phèo bị cự tuyệt hoàn toàn và sự bế tắc đã lên đến đỉnh điểm, dẫn tới sự bừng ngộ ngẫu nhiên mà tất yếu, dẫn tới kết cục bi thảm. Môi trường sống có thể cứu vớt hoặc vùi lấp con người. Chí Phèo không phải là hiện tượng cá biệt mà là hình tượng điển hình có tính phổ biến trong xã hội bấy giờ. Xây dựng nhân vật Chí Phèo Nam Cao đã phản ảnh thực trạng số phận của người nông dân trong xã hội cũ, không chỉ vậy, nhân vật Chí Phèo còn thể hiện sự đau đớn, xót xa, dằn vặt của tác giả khi phải chứng kiến tình trạng bần cùng hóa về nhân hình và nhân tính của người nông dân. Xây dựng nhân vật Thị Nở Nam Cao muốn cho người đọc nhận thấy dù cuộc sống có khó khăn đến cỡ nào thì vẫn có những con người nhân ái giơ tay để che chở, khơi dậy sự lương thiện trong mỗi chúng ta. Tác phẩm Chí Phèo khép lại với rất nhiều suy ngẫm, với nhiều thông điệp bất ngờ mà tác giả truyền tải đến người đọc.

Xem thêm:  Phân tích để làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ được thể hiện trong bài Bánh trôi nước

Chí Phèo đã trở thành tác phẩm tố cáo mạnh mẽ xã hội thuộc địa phong kiến tàn bạo đã cướp đi cả nhân hình và nhân tính của người nông dân lương thiện đồng thời nhà văn phát hiện và khẳng định bản chất tốt đẹp của con người ngay cả khi tưởng như họ đã bị biến thành quỉ dữ. Nam Cao đã rất thành công khi sử dụng nhiều biện pháp nghệ thuật: Xây dựng nhân vật điển hình vừa có ý nghĩa tiêu biểu vừa sống động, có cá tính độc đáo và nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật sắc sảo. Kết cấu truyện mới mẻ, tưởng như tự do nhưng lại rất chặt chẽ, logic. Cốt truyện và các tình tiết hấp dẫn, biến hoá giàu kịch tính. Ngôn ngữ sống động, vừa điêu luyện lại vừa gần gũi, tự nhiên; giọng điệu đan xen biến hoá, trần thuật linh hoạt.

Hoàng Bạch Diệp

Có thể bạn quan tâm

Leave a Comment