Home Những bài văn hay lớp 11 [Văn mẫu học sinh] Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục trong tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

[Văn mẫu học sinh] Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục trong tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

by Huyền Trang

[Văn mẫu học sinh] Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục trong tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Dàn ý chi tiết

1.

Hướng dẫn

Mở bài:

Giới thiệu về tác giả và tác phẩm

2. Thân bài:

Khí phách hiên ngang:

– Huấn Cao là thủ lĩnh, thủ xướng cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình xấu xa, tàn bạo. Khi ước nguyện, hoài bão không thành, chí khí con người này vẫn vững vàng.

– Chi tiết dỗ gông:Mặc dù bị tên lính áp giải doạ nạt, Huấn Cao vẫn lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái -> khí tiết anh hùng, thái độ khinh bỉ bọn tiểu nhân của con người không khuất phục ngục tù, thậm chí thách đố ngục tù.

– Thái độ ung dung, bình thản trong hoàn cảnh ngục tù, ung dung làm chủ ngục tù:

+ Thản nhiên nhận rượu thịt, coi đó như một cái hứng bình sinh vốn có. (Phan Bội Châu: Chạy mỏi chân thì hẵng ở tù).

+ Mặc dù biết quản ngục có thể giở những trò tiểu nhân thị oai nhưng Huấn Cao vẫn coi thường, coi khinh, thậm chí mắng đuổi quản ngục: “Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây.” -> xưng ta, gọi nhà ngươi, không hề tỏ ra sợ hãi trước quyền lực. Yêu cầu của Huấn Cao tỏ rõ thái độ khinh bạc, kẻ cả.

– Lời kể của Huấn Cao: Không vì quyền lực, tiền bạc mà ép mình viết chữ, cho chữ; cả đời mới chỉ viết tặng ba người bạn thân.

=> Con người của khí phách hiên ngang, Phú quí bất năng dâm, Bần tiện bất năng di, Uy vũ bất năng khuất.

“Thiên lương” trong sáng:

Thiên lương: vẻ đẹp của lòng tốt, cái tâm bản thân nó như bản chất vốn có ở con người (lương: tốt, đẹp; thiên: như trời phú) -> vẻ đẹp của nhân cách, của cái tâm.

– Trước khi nhận ra tấm lòng của quản ngục: ông Huấn coi y chỉ là loại cặn bã, tiểu nhân nên rất coi thường.

– Khi nhận rõ tấm lòng biệt nhỡn liên tài của con người có sở thích cao quí mà chọn nhầm nghề thì từ ngạc nhiên, băn khoăn nghĩ ngợi và cuối cùng quyết định cho chữ quản ngục -> coi quản ngục là tri âm tri kỉ. Huấn Cao kiêu bạc, coi khinh tiền tài, của cải, coi thường quyền thế nhưng lại rất dễ mềm lòng trước những tấm lòng.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên của Nam Cao

– Xúc động trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài của quản ngục, Huấn Cao đã trao gửi di vật là những con chữ quí báu của mình và còn muốn cứu vớt một con người thoát khỏi thứ nghề nhơ bẩn.

+ Ông khuyên quản ngục thay chốn ở để giữ thiên lươngcho lành vững -> Phải đối mặt với cái chết đang cận kề nhưng Huấn Cao không hoảng loạn, sợ hãi. -> Quan niệm về cái đẹp: cái thiện là gốc của cái đẹp, người thưởng thức cái đẹp phải có tấm lòng, cái tâm cao cả.

+ Thiên lương của Huấn Cao đã cảm hóa được quản ngục: Kẻ mê muội này xin bái lĩnh!.

=> Huấn Cao không chỉ là người có tài mà còn có tâm, có thiên lương cao đẹp. Đó là hai mặt thống nhất trong một nhân cách lớn. Như vậy, trong quan điểm của Nguyễn Tuân, cái tài phải đi đôi với cái tâm, cái đẹpcái thiện không thể tách rời nhau. Đó là quan điểm nghệ thuật tiến bộ.

+ Ông khuyên quản ngục thay chốn ở để giữ thiên lươngcho lành vững® Phải đối mặt với cái chết đang cận kề nhưng Huấn Cao không hoảng loạn, sợ hãi. -> Quan niệm về cái đẹp: cái thiện là gốc của cái đẹp, người thưởng thức cái đẹp phải có tấm lòng, cái tâm cao cả.

+ Thiên lương của Huấn Cao đã cảm hóa được quản ngục: Kẻ mê muội này xin bái lĩnh!.

=> Huấn Cao không chỉ là người có tài mà còn có tâm, có thiên lương cao đẹp. Đó là hai mặt thống nhất trong một nhân cách lớn. Như vậy, trong quan điểm của Nguyễn Tuân, cái tài phải đi đôi với cái tâm, cái đẹpcái thiện không thể tách rời nhau. Đó là quan điểm nghệ thuật tiến bộ.

3. Kết bài:

Nêu nội dung và nghệ thuật của tác phẩm

[Văn mẫu học sinh] Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục trong tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục

Bài văn tham khảo

Sinh thời, Nguyễn Tuân được mệnh danh là bậc thầy chữ nghĩa, bởi mỗi trang viết của họ Nguyễn đều là những trang hoa, tờ hoa, trau chuốt đến từng câu chữ đến những chi tiết trong truyện. Nguyễn Tuân là người sùng bái và đam mê theo đuổi cái đẹp, tác giả luôn có một góc nhìn độc đáo, riêng biệt để khai thác vẻ đẹp của vạn vật, của con người, nhìn ông lái đò tài hoa họ Nguyễn phát hiện ra những đóng góp công hiến của ông cho cuộc đời, nhưng vết chai sạn trên khuôn ngực của ông đò như những tấm huân chương chiến công mà ông đã giành được với cuộc đời, với thời gian. Những trang viết của Nguyễn Tuân luôn để lại những ấn tượng đẹp trong lòng người đọc để người ta có thể nhớ mãi, yêu quý mãi tài hoa của họ Nguyễn. Đến với tập truyện Vang bóng một thời mỗi chúng ta không thể nào quên được những thú vui tao nhã, hợp thời, những nét đẹp văn hóa cố truyền được tác giả nỗ lực truyền đạt trong tác phẩm. Nổi bật nhất trong số đó là câu chuyện Chữ người tử tù được tác giả khai thác nhiều khía cạnh, nhiều vẻ đẹp trong đó, nhân vật Huấn Cao là nhân vật để lại nhiều ấn tượng đẹp cho độc giả.

Xem thêm:  Phân tích tâm trạng của những nhân vật trong đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia

Huấn Cao là người tử tù bị bắt vì tội phản nghịch, ông được đưa vào nhà lao nơi có viên quản ngục và thầy thơ lại. Là người có khí phách hiên ngang, tài hoa Huấn Cao đã thể hiện thái độ của mình đối với viên quản ngục, tính ông vốn khoảnh, ông chỉ cho chữ những ai thân thiết. Viên quản ngục là người say mê những con chữ của Huấn Cao, bởi chữ của ông Huấn đẹp lắm, vuông lắm có được chữ ông Huấn Cao mà treo là có một báu vật ở trên đời, nhưng là một người ngang tàng ông Huấn không dễ gì cho chữ quản ngục, dù rằng ông được quản ngục biệt đãi. Xét về chức vị trong xã hội hiện tại thì Huấn Cao và quản ngục đứng ở hai chiến tuyến hoàn toàn khác biệt. Huấn Cao là tên tử tù đang đợi ngày đưa lên pháp trường, quản ngục là người nắm quyền sinh sát trong tay có thể ra lệnh tử hình Huấn Cao bất cứ lúc nào. Tuy ở hai chiến tuyến khác biệt nhau nhưng quản ngục vẫn có sự kính trọng và nể phục với Huấn Cao. Điều quản ngục mong muốn nhất đối với Huấn cao là xin cho được chữ của ông Huấn nhưng ngày từ đầu tác phẩm, Huấn Cao đã tỏ thái độ không ưa quản ngục, chính vì vậy Huấn Cao khinh thường quản ngục đến cùng. Sau một thời gian ở trong tù ngục, biết được tấm lòng của quản ngục, Huấn Cao thay đổi thái độ, từ một người khinh thường quản ngục đến cùng, ông Huấn biết được tấm lòng chân thành muốn xin chữ của quản ngục, Huấn cao đã trở thành người nghệ sĩ trong ngày cuối cũng trước khi ra pháp trường. Cảnh cho chữ được xem là cảnh tượng hiếm xưa nay chữ từng có, người cho chữ đã trở thành người nghệ sĩ người ban phát cái đẹp, vị thế của những người trong tù ngục cũng đã thay đổi, Huấn Cao trở thành người có vị trí cao nhất là người ban phát cái đẹp và trao tặng cái đẹp cái lương thiện cho con người, còn quản ngục và thầy thơ lại không còn là những người nắm quyền lực trong tay nữa mà họ trở thành những người tiếp nhận cái đẹp, tiếp nhận thiên lương trong sáng. Ở nơi tăm tôi ngục tù dơ bẩn, nơi cái ác, cái xấu hoành hành vẫn tồn tại ven nguyên cái đẹp, cái thiên lương trong sáng qua những con chữ được tạo tác bởi bàn tay người nghệ sĩ tài hoa, phải chăng vì quá yêu cái đẹp vì quá mến mộ tài năng của Huấn Cao, nguyên mẫu là Cao Bá Quát mà họ Nguyễn đã tạo dựng nên một trong những cảnh tượng xưa nay chưa từng có. Huấn Cao từ một kẻ tử tù đợi ngày ra pháp trường trở thành người truyền cái đẹp, thanh lọc những cái dơ bẩn, những cái xấu xa trong chốn ngục tù. Huấn Cao từ một người khinh thường quản ngục đã trở thành một con người biệt nhỡn liên tài, thấu hiểu tâm nguyện của quản ngục và trao những con chữ trước khi đi vào cõi chết. Phải là người quý mến cái tài cái đẹp thì Nguyễn Tuân mới có thể dựng nên cảnh tượng cho chữ xưa nay chưa từng có, và mới có thể tạo dựng những nhân vật đầy ý nghĩa và thú vị như quản ngục, thơ lại.

Xem thêm:  Suy nghĩ của em về nhân vật Chị Dậu qua đoạn văn Tức nước vỡ bờ trích tắt đèn Ngô Tất Tố

Nhất sinh đê thủ bái mai hoa– một đời chỉ cúi đầu trước cái đẹp, đó là điều mà Cao Bá Quát luôn tâm niệm. Huấn Cao, viên quản ngục, thầy thơ lại gặp nhau ở điểm chung là biết quý trọng cái tài, biết cúi đầu trước cái đẹp, cái thiên lương trong sáng.

Hoàng Bạch Diệp

Có thể bạn quan tâm

Leave a Comment